Sự phát triển của các công ty start-up

Eric Ries và Steven Blank nghĩ rằng họ có một cách tốt hơn để xây dựng một công ty start-up ít tốn thời gian và tiền bạc để thử nghiệm những ‎ý tưởng mới và tìm khách hàng. Họ là người đề xướng khái niệm “lean start-up” – cách tiếp cận mới để tạo ra các công ty đã thu hút được nhiều sự chú ‎ý trong năm qua giữa các nhà khởi nghiệp, công nghệ và các nhà đầu tư ở thung lũng Silicon.

Eric Ries (trái), và Farbood Nivi of Grockit, một mạng lưới giáo dục trực tuyến. Ông Ries cho biết, các công ty phải tạo được sản phẩm có thị trường thật sự.

“Nếu thành công, nó sẽ giảm tỷ lệ thất bại cho các dự án khởi nghiệp và thúc đẩy sự đổi mới,” Thomas R. Eisenmann, một giáo sư trường đại học kinh tế Havard cho biết. “Đó là một vấn đề lớn cho nền kinh tế.”

Thuật ngữ “lean start-up” được đặt ra bởi ông Ries, 31 tuổi, là một kỹ sư, nhà khởi nghiệp và nhà viết blog. Ông cho biết cảm hứng của mình xuất phát từ quá trình sản xuất theo nguyên lý “lean”, được điều chỉnh tinh vi tại các nhà máy Nhật Bản hàng thập kỷ trước và tập trung loại bỏ bất kỳ công việc hay đầu tư nào không đem lại giá trị cho khách hàng.

Ông Blank, 56 tuổi, một chuyên gia khởi nghiệp giải thích: “Đây là sản xuất theo nguyên lý “lean” cho các công ty start-up.”

Từ năm 1978, ông vừa là nhà sáng lập và nhân viên đầu tiên cho 8 công ty start-up, cả thành công lẫn thất bại. Một vài ví dụ, Rocket Science Games, một nhà sản xuất video game từng có rất nhiều hứa hẹn, được thành lập năm 1993, chịu thua lỗ một vài năm sau đó, trong khi Epiphany, một công ty phần mềm kinh doanh, thành lập năm 1997, được mua lại bởi một tập đoàn lớn hơn với giá 329 triệu USD năm 2005 – “con cháu tôi sẽ rất biết ơn tôi,” ông Blank nói.

Hiện nay, ông tư vấn cho các công ty start-up và giảng dạy tại Stanford và trường đại học California, Berkeley.

Steven Blank giảng dạy tại Berkely. Từ 1978, ông  vừa là nhà sáng lập và nhân viên đầu tiên cho 8 công ty start-up

Công nghệ cổ vũ quy trình start-up “lean”. Công cụ lập trình mã nguồn mở miễn phí và phần mềm dựa trên Web phân phối dễ dàng làm giảm chi phí phát triển các dịch vụ và sản phẩm mới. Những công ty đi theo các nguyên lý sớm hơn tồn tại chủ yếu trên Web, có thể đo đạc và theo dõi liên tục hành vi của khách hàng và tiếp thu các lời khuyên và phê bình.

Các công ty Internet có được lợi thế đều đặn từ viêc giảm chi phí thành lập và hoạt động – họ thường chỉ tốn vài trăm nghìn USD thay vì phải tốn hàng triệu USD nhiều năm trước. Nhưng công thức lean start-up bổ sung thêm phương thức quản lý phù hợp với khai thác môi trường web.

Các khái niệm áp dụng cho cả việc thiết kế sản phẩm lẫn phát triển thị trường, và nhấn mạnh việc tập trung sớm và liên tục vào khách hàng. Để chắc chắn, phương pháp thường được xây dựng trên công việc của những người khác.

Ví dụ, trong phát triển sản phẩm, ông Ries là một người đam mê của cái gọi là những phương pháp lập trình nhanh, trong đó nhấn mạnh sự phát triển nhanh chóng, các đội ngũ nhỏ và sự cải thiện liên tục. Nhưng, ông cho biết thêm, “Việc thực hành nhanh nhẹn phải được điều chỉnh, chuyển trọng tâm phần nào từ việc tạo ra công cụ để học hỏi về nhu cầu của khách hàng. Phần lớn các công ty start-up công nghệ thất bại không phải do công nghệ mà bởi vì họ không tạo được sản phẩm có thị trường thật sự.”.

Vì vậy, phương pháp “lean” tư vấn sự phát triển nhanh của một “sản phẩm hữu hiệu tối thiểu” (“minimum viable product”), được thiết kế với những tính năng tối thiểu để làm hài lòng cho một nhóm đối tượng các khách hàng nào đó. Sau đó, công ty start-up sẽ thử nghiệm liên tục bằng cách điều chỉnh sản phẩm, tùy vào cách tiếp nhận của thị trường mà thay đổi sản phẩm cho thích hợp. Facebook, mạng xã hội khổng lồ, phát triển theo cách đó, bắt đầu với những dịch vụ tin nhắn đơn giản và sau đó thêm vào các tính năng khác.

Theo ông Blank, mục tiêu là để đẩy mạnh tốc độ cho việc học hỏi. “Một công ty start-up là một tổ chức tạm thời được thiết kế để tìm ra một mô hình kinh tế có lợi nhuận và có khả năng mở rộng.”

Ông Ries chỉ ra kinh nghiệm của riêng mình như một nghiên cứu sự tương phản giữa mô hình start-up truyền thống và cách tiếp cận “lean”. Ông là một kỹ sư kinh nghiệm của There.com, một thế giới ảo 3-D, từ 2001 đến 2003. There.com đã chi 40 triệu USD và tốn nhiều năm trong chế độ ẩn, xây dựng công nghệ ấn tượng, ông nhớ lại. Nhưng nó đã đầu tư quá nhiều vào chỉ một con đường công nghệ và một kế hoạch kinh doanh đến nỗi công ty đánh mất khả năng thay đổi, ông Ries nói.

Để thay đổi, ông Ries hợp tác với nhà sáng lập của There.com, Will Harvey, và trong năm 2004 họ thành lập công ty IMVU, một mạng xã hội mà người dùng có thể chat trực tuyến và tạo các hình đại diện cá nhân (avatar). Bằng thiết kế, ban đầu công ty không kiếm được tiền bên ngoài. “Tôi không muốn chúng tôi có tự do tồn tại nhiều năm mà không có phản hồi từ khách hàng,” ông Harvey nói.

IMVU bắt đầu như một hoạt động “bootstrap”, một tiền thân của mô hình start-up lean. Mục tiêu doanh thu ban đầu chỉ là vài trăm nghìn USD 1 tháng. (Người sử dụng mua quần áo và các hàng hóa ảo khác cho avatar của họ.) Hiện nay, trong khi There.com đã đóng cửa, IMVU tuyên bố có 1 triệu người sử dụng – và có lợi nhuận, Chủ tịch Harvey cho biết.

Nhiều doanh nghiệp Internet mới đã đi theo các nguyên lý lean start-up, khởi đầu nhỏ và đưa sản phẩm vào thị trường nhanh chóng để theo đuổi khách hàng. Nhiều người đã tham gia một hội nghị tại San Francisco, bao gồm các đại diện từ Grockit, một mạng lưới giáo dục trực tuyến; KISSmetrics, một trang Web đánh giá kinh doanh; và Dropbox, dịch vụ chia sẻ và lưu trữ dữ liệu trực tuyến. Những người khác đại diện cho PBworks (công cụ hợp tác làm việc trên web), Flowtown (phần mềm cho tiếp thị truyền thông xã hội) và Aardvark (dịch vụ tìm kiếm mạng xã hội, gần đây đã được Google mua lại).

Sự phát triển của các công ty nhỏ hơn, hoạt động nhanh trong khuôn mẫu lean start-up cũng mang lại những thay đổi về tài chính liên doanh. Những công ty này thường được đầu tư khoảng 500.000 USD từ các nhà đầu tư xuất vốn chuyên nghiệp thay vì các công ty liên doanh vốn truyền thống, đang có xu hướng đầu tư hàng triệu USD một lúc. Vốn đầu tư có thể đến sau, khi các công ty cần tiền để mở rộng.

Nhưng, theo một vài chuyên gia lâu năm tại thung lũng Silicon, điều này có nghĩa là vai trò  của các nhà đầu tư mạo hiểm trong việc tìm kiếm và hỗ trợ các nhà khởi nghiệp trẻ có tiềm năng bị thu hẹp. Nhiệm vụ quan trọng đó của các nhà đầu tư mạo hiểm đang ngày càng được thay thế bởi các nhà đầu tư thiên thần (angel investors) như Ron Conway, Dave McClure và Mike Maple Jr.

Mitchell Kapor, một nhà đầu tư xuất vốn, người đã có 25 đầu tư vào các công ty lean start-up trong 2 năm qua, đã nói “Các nhà đầu tư mạo hiểm phải tìm cách tự thay đổi mình để phù hợp theo hoàn cảnh hiện nay”.

Nguồn: The Rise of the Fleet-Footed Start-Up, Steve Lohr, 24 tháng 4, 2010

This entry was posted in Lean startup and tagged . Bookmark the permalink.

Có 3 phản hồi tại Sự phát triển của các công ty start-up

  1. Ngây Ngô nói:

    Oh, đây là một cách để kích phát start-up. Điểm mấu chốt start-up phải nhắm vào thị trường “ngách”. Chỉ có thế mới ngăn cản được “sự đánh hơi” từ những gã khổng lồ.

  2. Quang Nguyen (Sebastian) nói:

    Chào bạn Ngây Ngô, mình đang nói về cách thức khởi nghiệp hơn là thị trường. Bài viết đang cổ xúy cho lean startup vì họ hi vọng đây là cách khởi nghiệp tiết kiệm chi phi không cần thiết và đem lại nhiều khả năng thành công nhất cho các nhà khởi nghiệp.

  3. suc khoe nói:

    Liệu những điều này có áp dụng được gì ở Việt Nam không. Em có cảm tưởng như ở VN nguồn vốn vẫn chưa thực sự nhiều, và không có nhiều nhà đầu tư sẵn sàng bỏ tiền cho 10 dự án startup để hi vọng có 1-2 dự án thành công

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s